Tristhefall’s Blog

Just another WordPress.com weblog

Và chúng ta đã mất đi…

with 4 comments

Và chúng ta đã mất đi…

Những lần đầu tiên yêu thương trọn vẹn
những khóc cười theo bản năng của con người sinh ra để hướng thiện
những ngón tay chạm vào đâu cũng có thể tha thứ được
những cái lắc đầu khi không cần thấy phải hối tiếc
những ngày chờ đợi một mong nhớ đến điên người mà không cần biết
mình đang sống vì ai?
*
Và chúng ta đã mất đi…
những buổi sáng nhiều nắng cùng mây trời
cứ mắc nghẹn lo toan trên bàn ăn bày sẵn
mang theo mình mỗi ngày một chiếc khăn mà chẳng thể nào lau hết những hoài nghi chạm mặt
sợ cả cái cách bản thân đứng nhìn trong bất lực
không thể đưa tay ra mà không cần điều kiện
ta đang sống vì ai?
*
Tình yêu đó đến một lần rồi mãi mãi không bao giờ đổi thay
như giọt nước cuối cùng đã hóa thạch
như con đóm đóm cuối cùng đã biết cười khi chết đi cho ánh sáng lịm tắt
như trăm ngàn điều đắng cay cũng không đánh chìm nổi ước mơ hạnh phúc
nhưng mà nào đâu biết…
trái tim đã đập nhịp nghi ngờ?
*
Bầu trời bắt đầu ngày tháng ấy với những cơn mưa
để cho người biết dành riêng trong lòng một chổ trú
để chúng ta bàng hoàng nhìn thấy hoàng hôn khi bình minh ngoài kia vừa mới tỉnh ngủ
muốn ngăn lại những tiếng thở dài nhưng tiếng thở đã dài hơn dòng sông mùa lũ
chúng ta như bông hoa chỉ muốn sống một cuộc đời bất tử…
từ lúc mới gặp nhau?
*
Những gì phải kiếm tìm dạy cho ta cách làm quen với nỗi đau
tìm thấy – khóc, không tìm thấy- cũng khóc
khi ở bên cạnh nhau hóa ra là khi đáng sợ nhất
chúng ta quen với ánh sáng và rồi bất thần chỉ còn biết câm lặng
không dám hỏi lúc bóng tối trở về trong ngàn lần chớp mắt
người đang sống vì ai?
*
Lúc trái tim đập nhịp nghi ngờ mới biết rằng chúng ta không có quyền gì với vận may
điềm báo trước chỉ là cách nói khác về số phận
người bước đi với đôi bàn tay giấu tận sâu vào trong ngực
ta mỉm cười và người thì khóc
ta nói chạy đi mà người thì bước chậm
còn có thể níu giữ được gì?
*
Và chúng ta đã thật sự mất hết chẳng còn chi
những hồn nhiên đáng cho hơn là nhận
một tình yêu đáng được giữ gìn nhưng lại vuột mất…
*
Từ đó chúng ta ngàn lần không còn tin vào định mệnh!

4/1/09.
Nguyễn Phong Việt

Written by tristhefall

January 4, 2009 at 1:24 am

Posted in Common

Tagged with ,

4 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Rất thích bài thơ này. Có gì đó ở giữa Apollinaire và Lưu Quang Vũ.

    NÓI THẬT

    January 4, 2009 at 11:44 am

  2. Em cg thấy thơ NPV có hơi hướng gì đó giống LQV nhưng chất rắn rỏi và tư duy chiều dài thì chưa bằng…

    Tris

    January 5, 2009 at 1:46 am

  3. Bài này hay quá chú ơi

    nguyen

    January 5, 2009 at 11:21 am

  4. Ban T ma dem to ra de so sanh voi bac LQV thi chet to, to ko doc bac i nhieu nhung cung bit ban ay la ca 1 tuong dai voi nhieu nguoi, con to viet vi doi khi co y tuong mun viet de chia se vay thui a, chu hong co tham vong lam nha tho gi ay dau, hii.

    vietphong

    January 5, 2009 at 11:33 am


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: