Tristhefall’s Blog

Just another WordPress.com weblog

Naked women in mahjong

with 7 comments

Đây là một bức tranh gây bao tranh cãi ở Trung Quốc kể từ khi xuất hiện ở tháng 4-2006. Bức tranh vẽ 4 cô gái chơi mạt chược, trò chơi truyền thống của Trung Quốc, nhưng lại ẩn ý nhiều điều thú vị về cục diện địa chính trị ở châu Á-TBD của họa sĩ Lưu Dật. Bức tranh đầu tiên được đặt tên là “Women in Mah jong” trước khi được đổi tên thành “Beijing-2008”.

Ở trên góc trái của bức tranh, mọi người có thể nhìn thấy một chân dung vừa quen vừa lạ treo trên tường. Bức hình có bộ râu của Tôn Dật Tiên, có chiếc đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, và khuôn mặt đặc trưng của Mao Trạch Đông. Đó là chân dung của lịch sử Trung Quốc trong cả 100 năm của thế kỉ 20. Cuộc chơi khởi đầu từ cách mạng Tân Hợi cho đến cuộc giao tranh suốt nửa thế kỉ Mao-Tưởng.

Phía trái của bức tranh, cô gái ngây thơ chăm chú và có vẻ bị hút hết vào cuộc chơi. Cô là người duy nhất chú tâm toàn bộ vào bàn mạt chược. Cô gái cố cẩn trọng nhưng bản thân thì chẳng biết gì đang diễn ra dưới gầm bàn cùng những mối nguy của cuộc chơi. Cô gái này đích là Nhật Bản.

Cô gái quay lưng lại phía người xem (ở ngay giữa bức hình) có ba chữ “Est” ở sau lưng, biểu tượng cho sự thật không thể chối cãi: một Trung Quốc đang nổi lên. Cô nàng đang dấu 2 cây mạt chược sau lưng, bí ẩn và toan tính nhiều những bước đi tiếp. Nhìn phục sức của cô cho thấy thực lực: lưng để trần (có vẻ đầy tội nghiệp) nhưng lại có đồ bằng lanh rất tốt phía dưới (không thiếu “đồ” khi cần).

Cô gái ngồi đối diện (Mỹ) trông giống như không quan tâm gì đến cuộc chơi. Vừa chơi, cô nàng vừa nhìn ra hướng có ánh sáng – ý nói về tương lai. Có người cho rằng đó là nhìn cô bé đồ đỏ ở bên góc phải (Đài Loan). Nhìn thoáng có thể thấy cô Mỹ này được phục trang đầy đủ, sang trọng (có cảm giác là tiền bạc rủng rỉnh) nhưng phía dưới lại không mặc đồ (thực tế không có gì để bảo vệ). Cô gái không thật hứng thú với cuộc chơi hoặc đang tự phân vân có nên tiếp tục nữa hay không. Cô nàng có vẻ lo lắng và quan tâm đến những chuyện riêng khác nữa.

Rồi thì đến cô nàng ngả ngón (đại diện cho Nga). Cô nàng chơi trò chơi của người Tàu mà chẳng hề biết luật chơi và cô nàng dường như đang muốn “đi đêm” với Trung Quốc (nhìn vào tay phải). Nhìn dáng thế ngả ngón này, nhiều người nói rằng Nga không quan tâm đến cuộc chơi, nhưng thực tế, đó là nhân vật tích cực trong thế cuộc. Nó đổi quân với “đồng chí” của mình bên phía trái trong khi chân đặt lên đùi cô nàng nhà giàu (Mỹ).

Phía bên phải, một cô gái Trung Quốc mặc đồ truyền thống. Đối với một số người, đó là Đài Loan, kẻ muốn tham gia cuộc chơi mà không thể. Những trái quả trong tay cô là mối quan tâm của cả khu vực. Một số người thì cho rằng đó là cô gái nông dân ra thành thị kiếm sống – người lao động ở Trung Quốc. Trên mặt cô, mọi người có thể thấy sự không hài lòng và sự không hiểu (về cuộc chơi). Cô gái không biết nhưng tiếp tục quan sát và học hỏi. Ở phía phải bức tranh, phía trước ngôi nhà, mọi người nhìn thấy dòng sông và những tảng đá. Đó là tượng trưng cho một tương lai không rõ ràng mà chúng ta sẽ phải lội qua dòng với lởm chởm đá và đá.

Trích blog Trang Ha:

Bức sơn dầu “Bắc Kinh 2008” đang được trưng bày tại Triển lãm nghệ thuật New York. Năm 2008, Bắc Kinh sẽ đăng cai tổ chức Olympic Games. Bức tranh này cũng miêu tả một Game truyền thống của Trung Hoa là Mạt chược. Nhiều dư luận ở Trung Quốc và Đài Loan cho rằng, những cô gái trong tranh đại diện cho những thế lực cạnh tranh trong cuộc chơi toàn cầu hoá đầu thế kỷ 21 mà tâm điểm là Trung Quốc.

Cách giải thích thứ nhất in trên tờ Nam Phương Châu Báo cho rằng: Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt trên mặt tiêu chuẩn của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.

Phong cảnh sau cửa sổ: ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh Mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự.
Thế cục ván Mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.
Trên bức hoạ này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván Mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga. Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi ngốc nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự mãn. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, hẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.

Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phụ
c Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hoá của Trung Quốc.
Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan.

Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân.
Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng. biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.

Một giải thích khác từ báo chi Phương Tây: người xăm phượng hoàng trên lưng là Trung Quốc, nhưng lại mặc đồ phương Tây. Phải đây là ám chỉ Trung Quốc giờ đây “Học chữ Hán để lấy lễ còn học Tây học để hữu dụng”?

Mây mù vần vũ ngoài cửa sổ như tình thế u ám giữa hai bờ biển Đài Loan, Trung Quốc, nơi thế cờ này được bày ra giữa bốn bên rình nhau. Quyền lợi đan xen giữa Trung Mỹ Nhật Nga quá phức tạp, và Nhật chỉ nhăm nhăm lợi ích cho bản thân mình.

Phương Tây thường nhìn nhận chính phủ Dân quốc của Quốc dân đảng Đài Loan như một chính phủ Dân tộc chủ nghĩa, bởi thế tấm áo khoác lên Đài Loan là áo yếm truyền thống. Và năm 2008, lập trường của Đài Loan vẫn là Dân-Quốc chứ không phải đòi độc lập thành Đài – Loan – Quốc. (Điều này tôi cho là phù hợp bởi trong cuộc tổng tuyển cử bầu tổng thống Đài Loan năm 2008, ứng cử viên nhiều cơ hội nhất là Mã Anh Cửu của Quốc Dân Đảng với chủ trương ôn hoà, dân tộc và phát triển). Nhìn tình huống trên bức tranh “Bắc Kinh 2008”, thấy Nga đã ngả về Trung Quốc, và Mỹ càng chơi giằng co càng nhiều rủi ro.

Riêng Trung Quốc, đang hy vọng cố giành phần thắng bằng mọi cách, bằng cạnh tranh, bằng đi đêm, bằng thủ đoạn. Nhưng tôi tin Mỹ thắng ván cờ châu Á, bởi ai thua người đó đã… cởi dần từng cái áo rồi.

Và ván Mạt chược phương Đông vần quanh Trung Quốc Đài Loan này, có thể là ván cuối, lại có thể là khúc dạo đầu của một cục diện mới.

Bố cục bức tranh rất hợp lý tạo ra cảm giác đúng như bài phân tích trên, 4 cô chụm vào, cô Đài Loan thì trông như hoàn toàn tách biệt với thời cuộc. ngoài ra ánh sáng cũng được xử lý rất chuẩn, nhấn đúng điểm cần nhấn của bức tranh, rồi kể đến sự tỷ mỷ của tác giả trong việc vẽ từng nếp gấp tấm vải lót trên phản các cô ngồi.

Written by tristhefall

December 3, 2007 at 1:03 am

Posted in Common

Tagged with

7 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. Ko hiểu về chính trị lắm nhưng mấy cô em đẹp quá !!!Đúng là art. Mai quái, mụ mị , siêu thực…

    Gemini79

    December 3, 2007 at 2:20 am

  2. Bức tranh thật tuyệt, và bình luận cũng rất hay!

    unknown

    December 3, 2007 at 3:15 am

  3. Blah blah..Đồng ý với ý kiến của chị Hảo . Nhưng em có hiểu đôi chút về chính trị . Hi hi

    Lê Ngọc Ánh

    December 4, 2007 at 12:06 pm

  4. Tha^m!

    Hero

    December 5, 2007 at 8:27 am

  5. :-S Đúng là mấy bác hoạ sĩ Trung Quốc… cứ thua Nhật ức chế không biết làm gì… Năm xưa, bị Nhật qua đập cho một trận, giết bao nhiêu người… giờ còn ấm ức, đành vẽ vời ba bức tranh linh tinh rồi giảng giải cho rằng người ta ngốc!

    Lê Chính Cát

    December 7, 2007 at 5:51 am

  6. Nhưng chỗ dịch là: có ba chữ “Est” ở sau lưng là chưa chính xác hay sao ế. Có lẽ phải là: sở hữu 3 quân “đông phong” (ở trên bàn cờ, 3 quân màu xanh ý).

    bonghongthuytinh

    December 10, 2007 at 1:24 am

  7. Kinh hoàng thật, quá chính xác.

    bonghongthuytinh

    December 10, 2007 at 11:56 am


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: