Tristhefall’s Blog

Just another WordPress.com weblog

Vinh biet, mot noi dau da cam

with 3 comments

Vĩnh biệt một nỗi đau da cam

18h28’ ngày 7-7, chỉ một tuần sau khi kết thúc chuyến đi vận động cho các nạn nhân da cam cũng như tham dự phiên điều trần tại tòa phúc thẩm ở thành phố New York, anh Nguyễn Văn Quý – đã từ trần tại TP Hải Phòng.

Trước đó, trong suốt chuyến đi ở Mỹ, sức khỏe yếu của anh Quý luôn là một trong những điều trăn trở và quan tâm của cả đoàn và những người tổ chức. Lịch trình căng thẳng thường bắt đầu từ 8 giờ sáng cho đến tối muộn, nhiều hôm đoàn phải đi xe cả hơn chục tiếng đồng hồ quả là thử thách quá lớn cho sức khỏe đã rất yếu của anh. Do ảnh hưởng của chất độc da cam anh bị ung thư dạ dày và đã bị di căn lên gan, tụy, và phổi. Trước khi đi Mỹ dạ dày đã bị cắt hết ¾ khiến khả năng ăn uống rất khó khăn. Một ngày thường anh phải ăn 6-7 bữa và mỗi bữa thường chỉ húp được lưng bát cháo nhỏ, hoặc một vài thìa cơm. Bản thân anh đã sụt hơn 20 kg kể từ khi mắc bệnh và giờ chỉ còn 37 kg.

Theo lời người nhà anh Quý kể lại, một ngày sau khi từ Mỹ trở về anh vẫn còn mạnh khỏe. Tuy vậy sau đó thì anh Quý gầy đi rất nhanh dù không có biểu hiện gì ốm đau. Do suy nhược cơ thể, rạng sáng 7-7, gia đình anh Quý đưa anh vào bệnh viện Việt Tiệp để cấp cứu nhưng đến 6h28’ thì anh đã trút hơi thở cuối cùng để lại hai con tật nguyền cho người vợ trẻ.

Một nỗi đau da cam


Ở số 39 phố Cát Cụt, phường An Biên, quận Lê Chân, thành phố cảng Hải Phòng, không ai là không biết và thương cảm cho gia cảnh của anh Nguyễn Văn Quý. Là lính kỹ thuật đường dây thông tin, trong những năm chiến tranh, anh Quý phục vụ tại các mặt trận ở Kon Tum, Quảng Nam,…Trong những năm kháng chiến, đời sống khó khăn, những người lính như anh ăn tất cả từ sắn, rau dại, các loại cây cỏ, uống nước suối mà không hề hay biết thứ hóa chất quái ác kia có mặt trong các thức ăn nước uống đó. Hỏi chuyện lại, anh Quý nói rằng « dẫu có biết lúc đó độc chắc cũng vẫn phải uống vì khó khăn quá ».

Hòa bình lập lại, anh Quý về nhà lập gia đình. Đứa con đầu lòng mà cả gia tộc anh mong mỏi cuối cùng lại là một bào thai dị dạng. Người vợ đầu sợ hãi và đâm đơn ly dị anh năm 1986. Tới năm 1987, anh lại lập gia đình lần nữa nhưng cay đắng thay, cả hai người con sau của anh đều có những dị tật. Cháu trai đầu giờ đã 20 tuổi nhưng do dị tật cột sống không thể nâng đỡ cơ thể nên không đi lại được mà chỉ có lê, bò hoặc ngồi trên xe lăn. Đến bữa ăn giờ vẫn cần cha xúc cho. Cô con gái 18 tuổi thì bị câm, điếc từ nhỏ. Dù đã lớn nhưng cô bé bị thiểu năng trí tuệ và không thể làm được việc gì. Anh Quý luôn buồn rầu “sao nó càng lớn lại càng dại đi…”

Người chiến sĩ trên tuyến đường Hồ Chí Minh năm nào (khu vực Tây Nguyên) chìm vào im lặng mỗi khi hỏi chuyện gia đình này. Anh xót xa: “nhiều lúc khó khăn về kinh tế vẫn có thể vượt qua nổi, chứ tinh thần đôi khi nặng nề lắm…” Là đồng hương, anh thỉnh thoảng vẫn tâm sự với tôi rằng rằng “lắm hôm đau quá, anh cứ leo lên gác mà rên, chứ không dám ở dưới kêu sợ vợ buồn…” Tôi nhớ lời nói của anh trong chuyến đi mà giờ ngẫm lại chẳng khác nào lời trăng trối: Anh mong được công nhận liệt sĩ để vợ và 2 con anh được hưởng quyền lợi vợ con liệt sĩ. Anh nói: “Đó là điều duy nhất tôi còn mong muốn, đó là nguyện vọng cuối cùng.”

“Chúng tôi rất nhớ”

Suốt chuyến đi, cho dù khi đau đến nỗi phải ngồi xe lăn, nhưng mọi người trong đoàn vẫn luôn thấy tinh thần lạc quan của anh. Mỗi khi rảnh rỗi trên mỗi chuyến xe, mọi người trong đoàn lại được nghe những câu chuyện hài hước, những câu đùa vui của anh. Mọi người không hề thấy bất cứ lời phàn nàn đau đớn nào của anh dù rằng căn bệnh ung thư ở giai đoạn cuối chắc chắn không để anh yên trong suốt 20 ngày hành trình trên khắp đất nước Mỹ.

Sự ra đi bất ngờ của anh vì vậy đã gây rất nhiều buồn đau và tiếc thương của những bạn bè quốc tế. Từ New York, David Cline, nguyên chủ tịch hiệp hội cựu binh vì hòa bình (VFP) đã khóc nức nở khi nghe tin anh Quý mất. Trước đó trong những ngày anh Quý ở New York và Washington DC, David Cline vẫn thường xuyên dìu, giúp đỡ anh đi lại và họ luôn rất gần gũi với nhau. Mọi người trong đoàn rất xúc động khi nhìn thấy những hình ảnh này của những người lính từng đứng ở hai bên chiến tuyến đối lập nhau ngày nào.

Tại buổi gặp mặt hôm 16-6 tại trung tâm Martin Luther King labor center ở New York, chính David Cline đã rút tấm huân chương Purple Heart (trái tim tím) của chính phủ Mỹ trao tặng mình để trao tặng lại cho anh Quý. David Cline sau đó giải thích với Tuổi trẻ rằng “tôi cảm thấy tình đồng chí với anh Quý, chúng tôi đều là những người lính, tôi làm điều này để thể hiện sự tôn trọng với anh ấy”. David Cline khi đó còn nói thêm một câu khiến mọi người rất cảm động rằng “Tôi sẵn sàng cõng ông ấy đi khắp nước Mỹ”…

Susan Hammonds, giám đốc chương trình hậu quả chiến tranh (WLP), cùng người đồng sự người Việt của mình đã ngay lập tức thông tri các thông tin này đến cho các tổ chức truyền thông, các cơ quan báo chí của Mỹ. Chị Sara Flounders, Giám đốc trung tâm hành động quốc tế (IAC) bùi ngùi: “dù sức khỏe rất yếu, anh Quý đã dùng hết tất cả những sinh lực, năng lượng cuối cùng của mình để tới đây tham dự phiên điều trần. Điều đó thật đáng trân trọng.”

Từ New York, Merle Ratner đã thức cả đêm để viết thư cho Tuổi trẻ, trong đó viết “Rất nhiều người Mỹ vẫn nhớ đến hình ảnh của anh Quý trong suốt chuyến thăm của anh ở Mỹ đi qua các thành phố như New York, California, Midland, chicago, và Washington DC. Căn bệnh ung thư của anh Quý đã bước vào giai đoạn di căn khi anh tới Mỹ. Nhưng sự cống hiến, sự anh hùng và khát khao vì công lý của anh bất chấp những nỗi đau của căn bệnh vẫn hàng ngày dày xéo là một điều hết sức cảm động. Tôi rất nhớ anh Quý.”

“Cần hành động ngay”

Cuộc đấu tranh của các nạn nhân chất độc da cam VN vì công lý sẽ còn kéo dài nhưng ngay giờ đây, hành trình này tiếp tục có những tổn thất. Merle Ratner nói: “Sự ra đi của anh Quý cho thấy chúng ta cần phải nỗ lực hành động hơn nữa để gánh vác khoảng trống mà anh để lại cho cuộc đấu tranh chung vì công lý này….Chúng tôi đã vạch ra kế hoạch cho những đoàn nạn nhân da cam tiếp theo của VN tới đây, nỗ lực vận động hành lang để có thể có một dự luật được thông qua tại Quốc hội Mỹ về vấn đề này, để tiếp tục hỗ trợ cho vụ kiện, cho các chiến dịch sức khỏe tại cộng đồng cho các nạn nhân và nhiều các hoạt động khác.”

Susan Hammonds – Giám đốc chương trình hậu quả chiến tranh (WLP) cũng đồng tình. Trao đổi với Tuổi trẻ, bà cho rằng với một vụ kiện có thể kéo dài nhiều năm như này, quản điểm của bà là cần có ngay những biện pháp hỗ trợ nhân đạo ngay từ bây giờ để giúp đỡ các nạn nhân. Hàng trăm ngàn người VN vẫn phải vật lộn hàng ngày để chăm sóc những người thân tàn tật ốm yếu. Chính phủ Mỹ, các quỹ, các nguồn tư nhân cần có các biện pháp nhân đạo ngay lập tức chứ không cần phải chờ đến khi có quyết định của tòa án. Trong trường hợp vụ kiện diễn ra trong một thời gian dài như này, chúng ta rất cần có sự kiên nhẫn và có một chiến lược cụ thể, nhất quán để tiếp cận vụ kiện.

Rất đông đảo bà con xóm phố đã đến chia buồn với gia đình anh Quý trong ngày hôm qua. Thiếu tá Nguyễn Đức Hiệu, trợ lý chính sách của Ban chỉ huy Quân sự Q.Lê CHân, là người thường xuyên tiếp xúc thăm hỏi động viên chú Quý, cho biết, hiện BCH QS Quận đang có chính sách hỗ trợ cho gia đình 1 căn nhà tình nghĩa, hiện đã được khởi công xây dựng vào ngày 2/7, phấn đấu hoàn thành bàn giao công trình trước ngày 27/7, công trình nhà tình nghĩa trị giá 60tr tại khu vực Phường Niệm nghĩa

Các người bạn Mỹ khác như Sarah Flounders, Dick Hughes, George Carrano,…hiện đang vận động để xin quyên góp mua xe đẩy gắn động cơ cho con của anh Quý. Janett Garner, đạo diễn bộ phim “Bóng ma cuối cùng của chiến tranh”, hiện cũng đang tìm cách mua một máy tính để giúp cho con anh Quý có thể học hành, giải trí ở nhà.

Vĩnh biệt anh, tôi nhớ lại lời bà Merle Ratner: “Sự ngoan cường và cống hiến của anh, dù chịu đựng bao đau đớn và bệnh tật là dấu mốc của cuộc đấu tranh này…Anh không bao giờ phàn nàn một tiếng về nỗi đau của mình dù rằng anh chắc chắn đã phải chịu những nỗi đau khôn cùng.” Vĩnh biệt một nỗi đau da cam, chúng tôi hứa với anh sẽ vẫn tiếp tục cuộc hành trình đnag chịu đựng tổn thất lớn lao này.

————————

“Chúng tôi ủng hộ nguyện vọng của anh Quý”

Trao đổi với Tuổi trẻ, ông Trần Xuân Thu, Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký hội nạn nhân chất độc da cam VN cũng rất buồn trước thông tin anh Quý mất. Ông rất ấn tượng với ý c
hí, quyết tâm của anh trong suốt những ngày theo đuổi hành trình trên đất Mỹ. Ông cho biết rất nhiều bạn bè, và phóng viên nước ngoài cũng ngạc nhiên trước sức mạnh ý chí và đặc biệt là sự hiểu biết của anh Quý về xã hội và cuộc sống. Chị Merle Ratner, một chuyên gia về Macxit cũng rất khâm phục hiểu biết của anh về lý luận và thực tiễn của chủ nghĩa Mác.

Về nguyện vọng cuối cùng của anh Quý, Ông Thu cho biết hiện VAVA cũng đang làm đề xuất lên nhà nước để công nhận liệt sĩ cho những người bị chết vì di chứng chất độc da cam. Riêng trường hợp anh Quý ông Thu cho biết đã hướng dẫn gia đình và thành hội y Hải Phòng để làm các thủ tục. VAVA cũng sẽ làm công văn gửi thành phố Hải PHòng và các cơ quan chức năng để tạo điều kiện giúp cho anh Quý.

Written by tristhefall

July 9, 2007 at 8:48 am

Posted in Common

3 Responses

Subscribe to comments with RSS.

  1. I was there, the news hurt me so much

    Renato A

    July 9, 2007 at 11:14 am

  2. The Vietnam government needs to find a PRACTICAL solution, and has to do so QUICKLY for hundreds of thousands of people like him. Otherwise they will die …

    nguyen

    July 9, 2007 at 11:54 am

  3. Cảm động quá anh à!

    MapXinh

    July 14, 2007 at 1:39 am


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: