Tristhefall’s Blog

Just another WordPress.com weblog

In hommage to Narcissus’

leave a comment »

Tài tử Ngọc Bảo: “Tôi rất nhiều phụ nữ yêu”

Vẫn có những bí mật chưa bao giờ được kể, nhất là chuyện tình đầy lãng mạn và kinh điển của các văn nghệ sĩ nổi tiếng thời tiền chiến. Với mong muốn để lớp người đi sau có cơ hội hiểu thêm một phần “văn hóa yêu” –  nghệ thuật chinh phục của những cây đại thụ trong làng văn nghệ này, đầu xuân chúng tôi đã tìm đến để được nghe những chuyện, có khi còn đẹp và ly kỳ hơn tiểu thuyết… Một lần bị “bắt quả tang” của tài tử Ngọc Bảo:

– Thưa ông, nghệ danh “Tài tử” đến với ông từ khi nào?

– Những năm Pháp tạm chiếm, tôi đến đài phát thanh. Có một nam phát thanh viên người pháp tên là Su-bri-ê, trông thấy tôi ăn mặc phong độ và đẹp trai như tài tử xi-nê, thế là ông ta gọi như vậy luôn. Sau đó thì người nọ người kia cũng thấy tôi có cái chất amateur, chơi lãng tử, nghệ sĩ tự do, thích làm gì làm nấy nên họ cũng gọi theo, thế là thành nghệ danh.

– Ông biết yêu từ năm bao nhiêu tuổi?

– Năm 12 tuổi tôi có mối tình đầu, đó là cô người Pháp tên là Philip Moris. Đến năm 1949, tôi về Hà Nội và “tằng tịu” với Cotab trong một thời gian rất dài. Năm 1954, khi Chính phủ ta về tiếp quản thì các cô ấy chạy mất. Lúc bấy giờ, tôi chuyển sang “quan hệ bất chính” với một cô Trung Quốc, tôi nhớ mang máng tên là Trung Hoa Bài… Mối tình với cô này cũng chỉ kéo dài vài năm, sau đó là lần lượt các mối tình cũng không kém phần lãng mạn với các cô Tam Đảo, Thủ Đô…

– Ô, đều là tên các loại thuốc lá?

– Ừ thì đúng vậy, với thuốc lá, tôi đa tình lắm. Đến bây giờ vẫn thế, 82 tuổi còn yêu cô Thăng Long và cô ấy đang rút hết sinh lực của tôi.

– Chắc hẳn những mối tình thật của ông còn nhiều và say đắm hơn với thuốc lá?

– Tôi rất nhiều phụ nữ yêu. Lọt lòng thì có mẹ yêu; lớn thì có vợ yêu vô cùng; bây giờ thì con cái yêu…

– Hiển nhiên rồi, nhưng còn những mối tình ngoại phạm vi ấy?

Đến bây giờ tôi 82 tuổi, nếu cân những kỷ niệm ấy lên thì chắc cũng phải 70kg. Viết về những kỷ niệm riêng tư thì chắc phải một cuốn sách như của nhạc sĩ Phạm Duy, chứ một tờ báo như của các anh ăn thua gì. Nhưng tôi lấy vợ từ năm 20 tuổi, bà ấy yêu tôi vô cùng, giữ gìn khủng khiếp lắm, cho nên…

– Cho nên…

– Nói về tình yêu thì anh nào chả yêu, không cô này thì cô khác, không cô đẹp thì cô xấu…

– Có câu chuyện nào đáng nhớ về việc có nhiều phụ nữ mê ông?

– Có chứ. Có lúc hai vợ chồng đi chơi phố, tự nhiên mấy cô đầm lai tiến lại. Một cô len vào giữa còn hai cô khác vỗ vai bà Bảo nhà tôi nói: “Hoa thì phải để chơi chung, ngửi chung chứ, đừng có lúc nào cũng giữ khư khư”. Bà ấy lịm người đi không nói được câu nào.

Ngày ấy, các giai tầng quý tộc mê tôi lắm. Nhưng cũng có nhiều người hay khoe rằng tôi yêu Ngọc Bảo thế này, tôi yêu Ngọc Bảo thế kia, thực ra chỉ là tào lao tất. Nhưng chẳng nhẽ tôi lại đi cải chính. Nhiều người yêu mình thì là vinh dự thôi…

Nhưng là văn nghệ sĩ, nếu người ta quá yêu mình thì mình cũng khó “chống cự”… Chỉ có điều phải biết giữ lấy tổ ấm…

Anh đã thấy con mèo nó thèm ăn thịt, nó thèm ăn mỡ nhưng nó không được ăn nên nó cứ nghêu ngao những tiếng ghào thảm thiết. Con mèo đó chính là tôi. Cho nên, nhiều mối tình tôi không thể tiến tới (vì bà vợ tuyệt vời quá), nhưng cũng vì thế mà không khỏi có những xót xa. Có những lúc cũng nhớ nhung nhưng không dám thổ lộ, một mình giữ thôi. Nhưng nếu mình làm thì mình sợ phụ lòng người vợ yêu của mình.

– Ông có tự cho mình là người đa tình hay không?

– Có chứ, nhiều là khác. Không biết bao nhiêu cô mà kể, nhưng mà nó cũng chỉ gọi là “thoáng qua tay” thế thôi. Tôi có nhiều cái lạ hơn mọi người. Có một người vợ tuyệt vời như thế, mình kéo dài các mối tình làm sao được.

– Trong những chuyện tình không đến được với nhau, có hình ảnh nào ông không quên được?

– Có chứ, Mỗi nghệ sĩ có cuộc sống riêng. Riêng mình, tôi ví tôi như một con mèo có mỡ đến tay mà không dám ăn, rồi nghêu ngao thét lên thảm thiết như trong lời một bài hát. Nỗi lòng của tôi nó như vậy.

– Nhiều người nói ông là một trong những tay chơi hiếm hoi của Hà Nội một thưở (cùng với nhạc sĩ Đoàn Chuẩn). Chắc chắn là cũng có những mối quan hệ đẹp như tiểu thuyết, những cuộc chơi khó quên?

– Cái ấy khó nói lắm. Các anh cứ tưởng tôi ghê ghớm lắm, cứ đồn thổi như thế. Lúc ấy mình có vợ rồi, làm sao đi chơi được nhiều. Hai vợ chồng sống với nhau 50 năm sung sướng. Với lại một lúc, tôi cũng không muốn nói hết ra. Có người cũng muốn viết về đời tư của tôi, nhưng tôi cũng chưa bằng lòng. “Nhắc làm chi đến, se buồn lòng ta”.

– Vợ ông yêu chồng đến mức nào?

– Vợ tôi giữ tình yêu của tôi rất ghê, đi đâu cũng sợ chồng ngã. Thân thể thì không xót xa nhưng chỉ sợ ngã về tâm hồn. Thế nhưng thỉnh thoảng thì cũng có lúc léng phéng. Nhưng kỷ niệm sâu sắc nhất là lần tôi trốn vợ, đang “tâm sự” ở vườn hoa với một cô, thì bà ấy lặng lẽ đi từ đầu đến bắt quả tang. Song bà ấy chỉ vỗ vai cô gái, đưa cho cô chiếc áo ấm của tôi rồi nhẹ nhàng bảo: Lần sau nếu có rủ anh ấy đi chơi thì nhớ nhắc anh ấy mặc áo ấm nhé không thì anh ấy sẽ bị khản giọng, không hát được. Thế rồi bà ấy lẳng lặng đi về! Chìa khóa đây, giấy li hôn đây… anh kí đi

– Ông có về nhà ngay sau đó? Câu đầu tiên ông nói với vợ là gì?

– Phải về luôn chứ. Lúc ấy, tôi sợ lắm, run lắm. Nhưng vừa định chạm tay vào người bà ấy xin lỗi thì bà ấy hất tay ra.

– Và ngay sau đó là bão tố?

– Không có gì thì mới chết chứ. Bà ấy vẫn cười khanh khách với bố mẹ và con cái (lúc ấy chúng tôi đã có hai con) như không có vấn đề gì xảy ra. Mình cứ sống trong tình trạng sợ hãi như vậy, cho đến ba ngày sau, bà ấy bảo: Anh đi chơi với em. Đi thì đi nhưng lo lắm!

Lên đến  Hồ Tây, khi hai người vừa ngồi xuống ghế đá thì bà ấy bắt đầu khóc, rồi ôm lấy tôi và hôn: Anh ơi, nếu anh thấy em không còn tác dụng gì với anh nữa và anh không yêu em nữa thì đây chìa khóa đây, giấy li hôn đây… anh kí đi.

Tôi thoáng nghĩ:  Sao lại có người phụ nữ “ghê ghớm” mà đáng yêu kinh khủng khiếp như thế? Tôi xin lỗi bà ấy và được tha thứ. Từ đó trở đi, bà ấy không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa. Thế mới khiếp!

Nhưng mươi mười lăm hôm sau, những hôm chuẩn bị cơm sáng cho tôi, bà ấy len lén lau nước mắt. Rồi thỉnh thoảng, đêm nằm cạnh nhau, tôi lại thấy bên cánh áo – nơi bà ấy gối đầu – thấy ướt nước. Người phụ nữ như thế thì ai mà dám ruồng rẫy được. Cũng như anh đi ăn trộm, thò tay vào túi, người ta bắt được mà không những không đánh, không mắng, lại còn giữ danh dự cho, thế thì nếu là người có lương tâm, học thức, làm sao có thể ăn trộm tiếp được.

Trông tôi hào hoa phong nhã thế này người ta cứ tưởng có quá nhiều cuộc tình, nhưng thực sự thì không hẳn thế. Làm sao phụ bạc một người vợ như vậy cho được. Có nhiều phụ nữ mê thì làm sao biết làm thế nào.

– Ngoài cái lần bắt quả tang ông ở vườn hoa, có bao giờ vợ ông tỏ thái độ ghen tuông gì không?

– Không bao giờ. Thế nên, có nhiều mối tình đến một cách kinh khủng, nhưng mà tôi nghiến răng nghiến lợi vào thôi. Có những cô có đủ tư chất là một phụ nữ tuyệt vời, nhưng … Tôi đa tình nhưng có đạo đức, cá tính.

Nói thật với anh, tôi bây giờ, đi đến đâu cũng có những cô 30,35 tuổi vẫn khoái tôi. Nhưng tôi thì không, bởi vì tôi phải giữ gìn tên tuổi cho con cái, cho xã hội. Lắm khi tôi phải ghìm. Có người gọi tôi bằng ông, nhưng rồi cũng thích tôi. Thực tình thì có lúc tôi cũng thích vì mình là nghệ sĩ, là con người chứ có là ông tượng đâu. Phải sống cho con cái, chứ còn nếu tôi thích thì phải đến hàng nghìn cô. Nhiều lắm, nhưng không muốn kể.

Tài tử Ngọc Bảo: Nhạc sĩ Đoàn Chuẩn và chuyện hơn 1.000 “bó hoa hồng im lặng”

Tài tử Ngọc Bảo đã kể câu chuyện đa tình của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn, một trong những lãng tử nổi tiếng nhất Hà Thành những năm 40,50.

– Trong giới văn nghệ sĩ thời ấy, có vị nào là tay chơi như ông mà cũng đa tình như ông không ?

– Có nhạc sĩ Đoàn Chuẩn. Ông ấy còn chơi hơn tôi nhiều. Có một câu chuyện làm tôi nhớ mãi, đó là việc ông ấy yêu một cô gái trong 3 năm giời mà ông ấy không nói gì hết. Trong suốt 3 năm ấy, hơn 1.000 ngày, mỗi sáng ông ấy đều mua một bó hoa và nhờ một thiếu nữ ăn mặc rất đẹp mang đến nhà cô gái tặng. Có một điều đặc biệt là hôm trước Đoàn Chuẩn nhờ người này, hôm sau lại nhờ người khác mang hoa đến, để cho cả bó hoa và người tặng luôn luôn mới. Mà hoa đều được mua ở chỗ nổi tiếng: Nhà ma-gơ-rít (chỗ tiệm may Tiến thành ở Hàng Trống bây giờ).

Nói về cô gái được tặng hoa thì từ chỗ ngạc nhiên, đến tò mò, rồi khắc khoải mong chờ người tình trong mộng đến ra mặt, nhưng suốt gần 3 năm tuyệt nhiên không thấy bóng chàng lãng tử hào hoa nào ghé đến. Chỉ có những bông hoa rất đẹp, nhưng hoa thì luôn luôn im lặng, không hỏi han gì được.

Phải đúng tròn 3 năm thì chàng Đoàn Chuẩn mới đến nhà và cũng chỉ cần nói một vài câu rất ngắn gọn đại loại: “Suốt 3 năm qua, có bó hoa nào mà em không thích không?”. Tôi hỏi anh, nếu anh là cô gái đó thì tâm trạng anh sẽ thế nào? Chơi “ác” thế thì kiểu gì mà người không ngã được kia chứ!

Còn một chuyện nữa về sự đa tình của Đoàn Chuẩn cũng hay. Đó là khi ông ấy thích một cô, nhưng lúc đó cũng có một anh A đến tán tỉnh cô kia. Đoàn Chuẩn cho người dò la biết được, sáng ngày hôm sau, anh A mời cô gái đi Đồ Sơn chơi. Thế là ngay từ 5 giờ sáng hôm đó, Đoàn Chuẩn thuê cả hai chiếc cam-nhông chở khách đi đến nhà cô gái. Hai chiếc xe này chỉ có mỗi một nhiệm vụ là chặn đầu và chặn đuôi chiếc xe ôtô con của anh A. Thế là hôm đó anh chàng A chịu không thể đưa cô gái ra khỏi ngõ bằng ôtô bởi vì hai chiếc xe kia cứ nằm đấy và tài xế thì mất tích.

Ngày xưa là ghen tuông và đa tình kiểu “xỏ ngọt” thế thôi chứ không như bây giờ. Ngày nay tôi thấy hơi một tí là đánh đấm, đâm chém nhau, chơi kiểu trọc phú kém sang trọng và văn hóa lắm.

(Đàn ông)

 

Written by tristhefall

March 16, 2006 at 2:55 am

Posted in Common

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: