Tristhefall’s Blog

Just another WordPress.com weblog

Nguyen soai Zhukov

leave a comment »

Nguyên soái G.Zhukov: Đoạn trường ai có qua cầu mới hay

 

Làm danh tướng không bao giờ dễ, ngay cả khi sự nghiệp đã hoàn thành và tưởng như chỉ việc thảnh thơi dưới bóng cành nguyệt quế. Con thuyền to thường hay gặp sóng cả. Đã là danh tướng thì những thách thức cũng vô cùng to lớn, không thể nào lảng tránh được, chỉ còn cách vượt qua thôi. Nguyên soái Xôviết Georgi Zhukov (1896-1974) đã phải trải qua vô số gian nan đến mức “đoạn trường ai có qua cầu mới hay”…

Thủ trưởng ở đâu cũng là thủ trưởng

Đã có quá nhiều thông tin về những võ công hiển hách của Zhukov. Tuy nhiên, không nhiều người biết rõ ông trong không khí gia đình. Người quân tử trong hoàn cảnh nào cũng có phong độ quân tử. Zhukov đúng là người như vậy. Theo lời kể của các con gái với mọi thành viên trong gia đình, Zhukov luôn có tác phong của một chỉ huy. Vợ ông vốn là một giáo viên, chỉ vì mê ông mà tình nguyện gia nhập Hồng quân, với cương vị trợ lý giấy tờ, sát cánh với chồng trên từng nẻo đường chiến trận. Năm 1922, hai người làm lễ cưới, nhưng Zhukov vẫn luôn đối xử với vợ mình bằng sự nghiêm khắc của một thủ trưởng, hệt như đối với các cấp dưới khác. Vợ ông biết vậy nên luôn luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, chỉ có một lần mắc lỗi khiến chồng suýt nữa thì ra lệnh kỷ luật…

Bà Zhukov đã tận tụy giúp chồng, trong điều kiện khó khăn của đời binh nghiệp, trau dồi vốn văn hóa, đặc biệt là những kiến thức về tiếng Nga. Bà yêu chồng đến mức gần như suốt cả đời chỉ dành sức lực và thời gian để phục vụ cho chồng, và con cái nữa (họ có hai người con gái, người con đầu sinh năm 1928, người con út sinh năm 1937). Đối với bà, ông vừa là mối tình đầu tiên và cũng là mối tình cuối cùng trong đời. Bà luôn cố gắng để gia đình thực sự trở thành tổ ấm đối với chồng, nơi ông có thể hoàn toàn ngơi nghỉ cả về thể xác lẫn tinh thần. Zhukov đánh giá cao vợ mình cũng vì thế.

Với hai cô con gái “rượu”, Zhukov yêu quý một cách nghiêm khắc nhưng cũng đầy tôn trọng nên ông không bao giờ ép buộc các con mình nhất nhất phải làm theo những gì ông thích. Ông chỉ tinh tế hướng dẫn họ đi theo lối mà ông cảm thấy là con đường sáng. Bằng nếp sống ngăn nắp, mực thước của chính mình, ông đã giáo dục con cái mình rèn luyện những phẩm chất đó. Từng phải trải qua một tuổi thơ đầy thiếu thốn, ông muốn các con mình được học hành đến nơi đến chốn, để “trở thành người lương thiện, để không ai lừa dối được mình”, như lời các con gái ông sau này nhớ lại…

Ông cũng rất không thích con mình dựa hơi cha để làm các công việc xã hội. Ông thường nói với họ: “Công lao của cha chỉ là của cha thôi. Các con phải tự mình làm việc để phấn đấu phát triển”… Nói một cách công bằng, các con gái ông cũng từng phải chịu nhiều khốn đốn khi người cha vĩ đại của mình gặp những thời điểm vận hạn. Tuy nhiên, là con gái của một nguyên soái như Zhukov nghĩa là phải có bản lĩnh. Họ có bản lĩnh nên họ cũng đã vượt qua được những thời điểm vận hạn đó của gia đình mình.

Quân nhân bẩm sinh

Đó là nhận định của nhiều nhà nghiên cứu quân sự khi nói về Zhukov. Ông bắt đầu binh nghiệp từ Chiến tranh thế giới thứ nhất, năm 1915. Sau Cách mạng Tháng Mười, ông gia nhập Hồng quân và mau chóng trưởng thành trên mọi cấp độ chỉ huy, từ trung đội trưởng, đại đội trưởng rồi lên dần tới sư đoàn trưởng… Tiếp theo là cấp quân đoàn và quân khu.

Năm 1939, Zhukov được cử sang chỉ huy tập đoàn quân Xôviết số 1 phối hợp cùng quân đội cách mạng Mông Cổ đập tan quân Nhật ở Khalkhin Gol. Chính trong chiến dịch quân sự này, Zhukov đã bộc lộ được những phẩm chất vượt trội của một nhà cầm quân tỉnh táo, khôn khéo, không chỉ biết đưa ra những quyết định sáng suốt trong bối cảnh chiến sự phức tạp mà còn đủ độ năng động và cứng rắn thực hiện tới cùng những nhiệm vụ đã đặt ra.

Cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại của Liên Xô diễn ra sau đó đã càng tôi luyện thêm bản lĩnh và nâng cao thêm kích cỡ nhân cách kiệt xuất của nhà quân sự lỗi lạc này. Thiên tài của ông được thể hiện ở chỗ, trong những tình huống vô cùng nan giải, lắm khi vận mệnh quốc gia như ngàn cân treo trên sợi tóc, Zhukov với tư cách người cầm quân đã luôn tìm ra được lối thoát hiểm tối ưu nhất.

Khi Moskva hay thành phố Leningrad bị quân đội vượt trội hơn về mọi mặt của nước Đức phát xít bủa vây, Zhukov bằng ý chí sắt đá cũng như trí tuệ mẫn tiệp của mình đã biết cách chuyển bại nếu chưa thành thắng lợi thì cũng là vào một thế đỡ kẹt hơn. Hiểu biết sâu sắc về các lý thuyết quân sự cổ kim nhưng ông lại không quá nệ vào sách vở mà trong từng tình huống cụ thể đưa ra quyết định độc đáo và thích ứng nhất để giành thế chủ động, ngay cả trước kẻ thù mạnh hơn về mọi mặt.

Trước mỗi chiến dịch, Zhukov lại suy nghĩ và “chế biến” ra cách tiến hành chuẩn bị hỏa lực pháo binh, những thủ pháp trinh sát chiến trường mới, cách thức mới tung những lực lượng chủ đạo tấn công và đặc biệt chú trọng tới những mẹo lừa địch cả trên thực địa lẫn trong thông tin. Theo ông, mỗi một trận đánh, mỗi một chiến dịch đều là độc nhất vô nhị về điều kiện diễn ra nên những phương thức tiến hành chúng cũng phải là độc nhất vô nhị và mang đậm màu sắc sáng tạo.

Ông coi sự giáo điều, lặp lại là kẻ thù lớn nhất trong nghệ thuật cầm quân của mình. Cầm quân là một quá trình sáng tạo không ngừng đối với Zhukov. Ông biết tìm ra cách giải quyết mới lạ và bất ngờ nhất cho những tình huống tưởng như quen thuộc trong sách giáo khoa và vì thế, thường làm cho kẻ thù phải “ngã bổ chửng” trước những đòn điểm huyệt như sấm sét của Hồng quân.

Một trong những nét đặc biệt nữa của thiên tài Zhukov là ở chỗ, ông thường biết cách đoán trước được những ý đồ của đối phương. Năng lực kiệt xuất không chỉ hình dung ra được những nước cờ tương lai của đối phương đã giúp cho ông nhìn thấy trước diễn biến của trận đánh hay chiến dịch và đưa ra những quyết sách có tầm nhìn xa trông rộng. Những thí dụ về việc này có vô số trong sách viết về Chiến tranh thế giới lần thứ hai…

Gian nan là nợ

Là người có trí tuệ kiệt xuất và phẩm chất phi thường, nhưng Zhukov suốt đời vất vả. Trai thời loạn, bước vào thời bình, ông đã gặp không chỉ vấp váp khi phải trở thành một chính trị gia trong bầu không khí không hẳn đã đơn giản của Liên Xô những năm giữa thế kỷ XX. Các quân nhân đích thực rất giỏi “đi guốc vào bụng” kẻ thù nhưng lại hay trở nên cả tin với người xung quanh. Zhukov cũng là một quân nhân như thế và đôi khi, ông đã trở thành một quân cờ trong cuộc chơi do những người khác làm “chủ xị”. Không có gì lạ là trong thời bình ông hay gặp “vận hạn”.  Tính thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy của ông không phải lúc nào cũng được hiểu đúng và hơn thế nữa, lắm khi dẫn tới cho ông thêm những kẻ ghen ăn tức ở. Và những kẻ này đã ra tay định “hạ thủ” (về chính trị) đối với ông không chỉ một lần.

Theo lời các con gái ông nhớ lại, sau khi hoàn thành bộ hồi ký Nhớ lại và suy nghĩ, Zhukov đã buồn rầu nói, trong đời ông có ba thời điểm gay cấn và ở trong bất cứ thời điểm nào như thế đều dính dáng tới con số 7. Thứ nhất, năm 1937, một số kẻ xấu đã viết đơn vu cáo ông không trông coi vợ con cẩn thận nên để vợ ông rửa tội cho cô con gái út. Lần ấy, ông đã tai qua nạn khỏi nhờ uy tín có thực của mình. Lần thứ hai, năm 1947, ông lại bị thêm một lần phải đối mặt với những lá đơn vu khống. Nhưng sự trong sáng đã cứu ông: cơ quan chức năng không thể nào tìm ra được chứng cớ về việc ông có dính dáng tới những trò đen bạc nào đó… Lần thứ ba, việc ông bị loại hoàn toàn khỏi cuộc chơi lớn trên chính trường đã diễn ra vào năm 1957!.. Khi đó, như chính lời ông về sau tâm sự, “mọi việc có thể cứu vãn được, nếu tôi chịu khom lưng, nhưng tôi đã không làm thế. Tại sao tôi lại phải khom lưng? Tôi không cảm thấy tôi có lỗi để mà phải khom lưng xin lỗi…”.

Cho tới phút cuối cùng của đời mình, ông vẫn giữ nguyên phong độ của một quân nhân đích thực. Cứng rắn mà nhân ái! Nín nhịn mà cương trực! Hơn ai hết, ông hiểu rằng, “gian nan là nợ, anh hùng phải vay” nên không bao giờ oán trách số phận.

Đã có nhiều công trình nghiên cứu về nghệ thuật quân sự của nguyên soái Zhukov từ những góc độ khác nhau. Những ai chân chính đều đánh giá cao công lao và nhân cách của vị tướng quân lỗi lạc này trong cuộc chiến tranh chống lại chủ nghĩa phát xít. Tuy nhiên, không loại trừ là hiện nay, trước ngưỡng cửa lễ kỷ niệm lớn 60 năm chiến thắng chủ nghĩa phát xít (9/5/1945-9/5/2005), đang có những mưu toan muốn bôi xấu Zhukov để thêm một lần làm giảm ý nghĩa của chiến thắng vĩ đại mà quốc gia Xôviết đã lập nên bằng máu và nước mắt trong Chiến tranh thế giới lần thứ hai, cứu nhân loại khỏi thảm họa diệt vong bởi chủ nghĩa phát xít. Tuy nhiên, sự thật chỉ có một và dù những kẻ ác ý có cố gắng đến đâu thì chúng cũng không thể nào làm mờ đi được tấm gương ngời sáng của một quân nhân đích thực, một vị nguyên soái nhân dân như Zhukov.

(ANTG)

Written by tristhefall

March 8, 2006 at 12:21 pm

Posted in Common

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: