Tristhefall’s Blog

Just another WordPress.com weblog

Nguoi thay cua toi

leave a comment »

Tristian rất may mắn được đọc bài viết của chị Kika ghi lại những cảm xúc của chị đối với người thầy tận tuỵ của chúng ta, Shihan Katsumi Horizoe. Đó là một bài viết rất hay và cảm động nên Tris xin nhanh nhảu mạn phép chị Kika post lên đây chia sẻ với mọi người:

 


Người Thày của tôi

 

Tôi gặp Thày Horizoe Katsumi lần đầu vào cuối năm 2000, khi đi cùng Kanameda san tới nộp đơn xin học Aikido cho cả ba anh em tại khu nhà ở Yết Kiêu. Ấn tượng đầu tiên về Thày là một người Nhật có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật tươi. Tôi tập Aikido được 3 tháng, mỗi tuần hai đến ba buổi. Lúc đó Thày nói được rất ít tiếng Việt hay tiếng Anh, nên mỗi khi hướng dẫn, Thày dùng đến cả 3 ngôn ngữ và luôn cố gắng thể hiện bằng động tác để chúng tôi hiểu. Hầu hết học viên đều không biết gì về Aikido, vậy mà mỗi buổi tập đều say mê, hồ hởi và chân tình. Khi căng thẳng, Thày hay pha trò một chút làm chúng tôi cười rần lên. Thày nói “Khi luyện tập cần rất tập trung, nhưng tinh thần cũng phải sảng khoái, thoải mái mới tập tốt được”. Như lần học cách thoát đòn Ushiro, anh Phillip Châu đang giữ tay Thày, Thày đã chỉ cho chúng tôi một cách rất giản dị là “hãy đưa tay lên, làm động tác như ta bê một cái thùng rác đổ đi” anh Châu liền hỏi ngay lại: “ơ, thế tôi là cái thùng rác à!”

Sau mỗi buổi tập, tôi, Vân, anh Matsuda và mấy học trò thân của Thày hay ở lại dùng cơm tối và nói chuyện vui vẻ, ấm cúng. Thày thường cho chúng tôi xem ảnh gia đình và ảnh cháu nội. Sống một mình, xa gia đình, tôi biết là Thày nhớ nhà lắm…

Sau gần 3 tháng tập Aikido, tôi chào Thày rời Việt Nam đi du học. Thày làm một bữa liên hoan nhỏ và căn dặn tôi nhiều điều. Ngày tại nước bạn, tôi được tin Thày bị tai nạn, gần mất đi các ngón tay, tôi cảm thấy một sự mất mát thật lớn dâng lên, bồn chồn, lo lắng. Vân – em gái tôi nói mọi người đều quan tâm lo lắng tới Thày, các anh em thì thay phiên nhau ở lại đêm trong bệnh viện. Vân cũng thường xuyên vào thăm Thày và em đã kể cho tôi: dù bị tai nạn nhưng Thày vẫn luôn cười và vui vẻ với mọi người như chỉ bị ốm nhẹ để không làm ai lo lắng trong khi các bác sĩ vẫn thường xuyên túc trực để tiêm thuốc giảm đau. Chỉ một thời gian ngắn sau tai nạn, Thày đã quay về hướng dẫn trên lớp với một cánh tay băng trắng. Có lúc Thày gần như ngã quỵ vì kiệt sức khi cố gắng đứng lên. Em tôi nói khi nhìn Thày nằm nghỉ trên một tấm thảm ở sân tập, em không hiểu nghị lực nào đã giúp Thày làm được những việc như vậy. Tôi chỉ biết thầm cầu nguyện mong sao Thày chóng bình phục trở lại.

Hai năm rưỡi sau, ngay khi về tới Việt Nam tôi đã tập lại Aikido. Tôi nhớ được ít các kỹ thuật nhưng lời giảng của Thày về một số động tác khởi động và cơ bản như đã ăn sâu trong tiềm thức. Tôi thấy mình đã may mắn được học trực tiếp từ Thày vì điều đó đã giúp tôi bắt nhịp lại một cách nhanh chóng.

Ngày đón Thày trở lại Việt Nam, tôi đã rất hồi hộp lúc chờ máy bay hạ cánh. Khi nhìn thấy Thày, tôi thoáng sững người lại, một cảm giác khó tả xâm chiếm, trông Thày già đi nhiều chỉ sau gần 3 năm, tóc bạc trắng hơn, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn, và lưng như còng xuống, chỉ nét mặt phúc hậu và nụ cười tươi vẫn như xưa. Trên đường về, tôi có dịp ngồi cạnh Thày và nắm lấy bàn tay đã chịu nhiều đau đớn, những ngón tay đã lành nhưng ngang dọc là những vết sẹo do được nối lại, có ngón tay không thể duỗi thẳng ra, vẫn tê và đau nhức dù đã 3 năm trôi qua. Thày vui vẻ kể tôi nghe Thày đã tập Aikido bình thường trở lại ngay sau khi ra viện. Thày nói chính Aikido đã giúp Thày bình phục nhanh chóng, vì nhờ có Aikido, Thày luôn tâm niệm và làm được những điều tưởng như không thể. Tôi đã rất cảm động khi nghe những điều này, tuy nhiên vấn rất lo lắng cho sức khoẻ của Thày. Rất may là những lần gặp sau đó, sức khỏe của Thày đã khá hơn nhiều.

Từ sau khi kết thúc nhiệm kỳ năm 2003, Thày sang Việt Nam mỗi năm ít nhất 2 lần để chăm lo cho Aikido, cho chúng tôi và tiếp tục một số công việc gắn bó với Việt Nam. Mỗi lần, Thày luôn mang theo hàng bịch quà từ Nhật cho đám học trò, những cái treo chìa khoá, đèn pin tí hon, cái kiếm hay con búp bê nhỏ xíu… chúng tôi lại quây quần bên Thày và đòi chia quà như “cha đi công tác về”. Rồi mỗi lần chia tay, chúng tôi thường ngồi quây vòng tròn và hát những bài hát tiếng Việt Thày yêu thích và đã học thuộc là bài “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa” và “Xe đạp ơi”. Gần đây Thày mới biết thêm bài “Qua cầu gió bay” nữa. Nhìn Thày và đám học trò say sưa hát và cười, ít ai hình dung được ông cụ “nhà quê quê lắm”  và “18 tuổi” (lời Thày nói về mình) này lại là một võ sư uy nghiêm, khảng khái và đáng kính như vậy. Bây giờ, Thày đã nói được khá nhiều tiếng Việt và tiếng Anh. Tôi còn biết Thày đang theo học về Văn hoá Việt Nam và tiếng Việt tại một trường đại học ở Tokyo nữa. Tôi hiểu rằng tâm hồn của Thày đã gắn bó nhiều với mảnh đất và những lớp thanh niên Việt Nam này… Thày tôi hay nói “Tôi không hiểu tại sao tôi thích Việt Nam”. Có lẽ để thích và đam mê, đâu cần phải có lý do nhỉ?

Ngoài Aikido, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều từ Thày. Một ví dụ là mỗi lần sang Việt Nam, Thày đều có một cuốn sổ ghi chép riêng, chỉ là một cuốn vở học sinh. Trong đó, Thày in và dán tất cả email trao đổi về chuyến đi, rồi lịch trình, công việc, Thày ghi rất cẩn thận tên, số điện thoại và địa chỉ của những người Thày gặp gỡ, ghim vào đó các namecard, và ghi lại cả những cảm xúc nữa. Lúc rảnh Thày thường lấy ra đọc đi đọc lại để nhớ tên từng người, để không quên các cuộc hẹn và để sắp xếp làm được nhiều việc nhất trong thời gian ngắn ngủi ở Việt Nam. Tôi hiểu là Thày đang áp dụng ý nghĩa của “Nhất kỳ nhất hội” – một câu châm ngôn nổi tiếng của Nhật Bản – là biết trân trọng mọi khoảnh khắc và cơ hội đang có.

  Thày tôi là vậy. Mọi người có thể biết tới Thày như một nhà ngoại giao, một người hay làm từ thiện, một võ sư Aikido uy nghiêm. Riêng với tôi, Thày trước hết như một người cha giản dị và phúc hậu. Tôi tập Aikido được 3 năm, các kỹ thuật cơ bản chưa thông, bước chân ngượng nghịu vụng về, nhưng lời Thày dạy từ những ngày đầu tiên luôn văng vẳng bên tai: “hãy yêu thương và quan tâm, không tranh đấu hay đối kháng, tự rèn luyện mình…” Nếu có ai hỏi, tôi sẽ rất tự hào mà nói rằng “Vâng, Thày tôi đó!”

Nguyễn Bích Điệp

 

Xin được chép gửi bài thơ mà Thày viết sau khi bị tai nạn tại Việt Nam. Tôi đã khóc khi đọc những dòng thơ này:

 

Những ngón tay yêu

 

(Kính phục những thày thuốc Việt Nam

Kính tặng bác sĩ Nguyễn Việt Tiến đã nối các ngón tay cho tôi)

 

Những ngón tay, khi chào đời con tìm bầu sữa mẹ

Những ngón tay, xoa râu ba trong những lần tiễn biệt

Những ngón tay, lớp một ngọng nghịu chữ viết đầu tiên

Những ngón tay, mang sẹo của lửa, chẻ cắt rau, gọt trái

Những ngón tay, Kendo nâng con dành chiến thắng

Những ngón tay, Aikido dẫn con vào lòng nhân ái

Những ngón tay, nơi bến cảng chấp chới lần đầu xa tổ quốc

Những ngón tay, tuổi ba mươi như momiji tặng cho đời chút sắc

Những ngón tay, từ Việt Nam trở về lần đầu tiên đặt lên môi cháu

Những ngón tay, sáu mươi mốt năm, sáu tháng, bỗng lìa cánh, không một lời tiễn biệt,

Những ngón tay em, tìm những ngón tay anh trong kính đổ nát

Những ngón tay thầy thuốc Việt Nam, như những tia sáng mặt trời trả lại cho anh màu lá momiji,

Những ngón tay yêu, những bông hoa Nhật-Việt

 

Horizoe Katsumi

(Bệnh viện Quân đội 108 VN

Hà Nội, 29-3-2001)

Written by tristhefall

March 7, 2006 at 4:32 am

Posted in Common

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: